Sẽ luôn luôn dành tất cả nguồn lực của mình cho startup, không ngừng thay đổi để tối ưu hơn, ngứa mắt với những gì trì trệ và lãng phí.
Cuối 2018, chuyển từ mảng thiết kế cửa hàng chuỗi sang mảng nhà ở, mình bị sốc vì phần dữ liệu thiết kế khác hẳn:
Ở mảng chuỗi, concept theo nhận diện thương hiệu của nhãn hàng: vật tư không nhiều, spec đầy đủ
Mảng nhà ở, vô vàn vật tư khác nhau, nhìn anh em thiết kế lúng túng với đống pain point:
. Tải map, model không rõ nguồn gốc, nên thiết kế xong không tìm được sản phẩm
. Dữ liệu không realtime, tốn lưu trữ mà số dùng được thì ít
. Đa phần các sản phẩm trên thị trường chưa được số hoá
Nôn nóng giải quyết vấn đề, đầu 2019, mình thành lập Gagoda. Phần nào đã đưa được giải pháp, nhưng lại vội vã ở mô hình kinh doanh.
Có tới 12 nghìn người đăng ký, đầu 2025, mình vẫn phải cho Gagoda ngủ đông.
Tất nhiên, với sự cố chấp, mình sẽ chưa dừng lại.
Đợt này, SLA architect của mình, lại gặp những cơn đau cũ:
. Dữ liệu lộn xộn, không có lịch sử và khả năng tìm kiếm nhanh
. Quản lý task công việc bằng nhóm chat không hiệu quả
Mình định dành 2026 để thử làm ứng dụng quản lý riêng cho văn phòng; Không chỉ quản lý công việc mà còn liên kết với thư viện số Gagoda. Chắc sẽ dùng nội bộ trước để thử nghiệm và tối ưu. Nếu hiệu quả, mình sẽ chia sẻ với các công ty design & build.
Khác với những văn phòng kiến trúc với khởi nghiệp, ngay từ đầu, mình đã có nhân sự tài chính và nhân sự công nghệ inhouse. Mình muốn tạo nên sự tối ưu về quy trình, để kiến trúc sư thực sự là kiến trúc sư, được dành phần lớn thời gian cho thiết kế!
Tiếp tục hành trình trên, mình mong muốn được trao đổi với:
. Các bạn ceo của các công ty kiến trúc đã áp dụng phần mềm vào quản lý. Mình muốn tham khảo về tính hiệu quả của ứng dụng trong ngành kiến trúc
. Các nhà cung cấp vật tư, thiết bị đã số hoá sản phẩm; có mong muốn tiếp cận tệp kts thông qua dữ liệu thiết kế
Có một sự thật, là tôi chưa từng biết render các ông ạ @@
Mấy công trình thành công nhất của văn phòng tôi về khía cạnh chuyên môn, chỉ ren bằng mồm :)))
Có job chủ nhà còn dỗi, “nhà em mà em chẳng được chọn vật liệu gì cả” :)))
Ban đầu, tôi đánh giá thấp sự cần thiết của diễn hoạ trong thiết kế kiến trúc. Vì cty mình đâu có ảnh diễn hoạ đâu, công trình vẫn ổn đó thôi, vẫn lên archdaily bình thường!
Việc tuyển dụng nhân sự 3d mấy năm gần đây, mục đích chỉ để diễn giải cho khách hàng hiểu, màu mè ánh sáng như nào.
Nhưng tôi đã nhầm!
Thực tế, mỗi một bước thiết kế, ngoài việc có sản phẩm cho khách hàng xem, còn giúp chính nội bộ team thiết kế, thi công hiểu ý tưởng của nhau. Trong quá trình thiết kế: từ tìm ý, concept, làm mô hình, triển khai kỹ thuật, render, đến thi công;
Mỗi bước đều có thể soi chiếu lại, tối ưu thêm thiết kế của mình. Vất vả cho anh em ôm máy tính ở văn phòng, nhưng nhàn cho tôi.
Đợt rồi team thiết kế bận, job cải tạo cho người nhà, tôi lại phải quay về võ cũ, vì không có ai ren cho :)))
Thay vì giả lập trên máy, anh em tôi bám hiện trường nhiều hơn, tỉa dần tỉa dần. Hai thầy trò, tôi và ông em Đức Anh thực tập sinh.
Biết đâu gia chủ tin tưởng, ông em Đức Anh có công trình đầu tay ra gì này nọ :)))
——————————————————
Với chủ nhà, nếu thực sự đặt niềm tin vào kiến trúc sư, thì:
Bỏ qua luôn bước render cho đỡ tốn thời gian, để dành thời gian của kiến trúc sư bám công trình! Thế, lúc nhận nhà vượt kỳ vọng, xé túi mù, vui hơn :)))
Mỗi ngày mình đều chia sẻ gì đó lên page, liên quan đến kiến trúc, vận hành văn phòng, vài góc nhìn cá nhân:
. Bắt đầu từ 1.1.2025
. Đến hôm qua 1.11.2025
300 status, đều như vắt tranh!
Đại ý: nếu có bài nào viral thì tốt, còn không cũng chẳng sao. Mình chỉ kỳ vọng vào những gì mình làm được, còn lại, hên xui ha!
——————————————————
Chú út mình hơn mình có 7 tuổi, hồi bé còn chọc mình oánh nhau suốt. Ở nhà nội, ổng con út, tất nhiên được mọi người quan tâm, điều kiện kinh tế của gia đình chắc chắn hơn.
Rồi, mình không hiểu ông có gặp trắc trở cuộc đời gì không, mà chú trưởng thành sớm, cư xử điềm đạm trước tuổi.
2008, 26 tuổi, chưa vợ, cậy lương cao, ổng dám vác balo đi một vòng anh chị vay tiền để mua nhà Hà Nội.
Thời mình học phổ thông, hè về nhà mình ở, ổng đã có mấy slogan, kiểu kiểu:
. Đừng lấy vẻ hào nhoáng bên ngoài để che đậy sự sơ sài bên trong
Hay
. Mình không tự cứu mình thì không ai cứu được
Sau này, mình cũng bị ảnh hưởng ít nhiều :)))
——————————————————
Nếu ví công ty như một đội bóng,
bạn sẽ thích đồng đội, có thể toả sáng khi đội gặp khó khăn,
hay đồng đội, chuyên phàn nàn nếu đường chuyền không dọn cỗ?
Mình cũng từng kỳ vọng nhiều ở các đồng đội trẻ trên văn phòng. Sao ông này không làm chỉn chu, ông kia tính tự học không cao, ông khác thì có chuyên môn mà không chịu học cách quản lý để lên đội phó…
Sau thời gian dài cố đào tạo mà hổng hiệu quả, mình nhận ra:
. Mình chỉ nên kỳ vọng vào những gì mình làm được
. Mình không tự cứu mình thì không ai cứu được
. Cứ làm tốt việc của mình trước, kéo đồng đội tốt theo sau
. Và, kỳ vọng ít thôi
——————————————————
Làm kiến trúc như một chặng marathon, chứ không giống một cuộc đua nước rút. Nếu công trình nào, cũng đặt mục tiêu:
. Khách hàng trong mơ
. Công trình để đời
. Thầu thợ chỉn chu
Thật khó để còn niềm tin tới cuối hành trình!
Nên, làm tốt nhất việc mình có thể ha, nắng mưa là việc của trời…
Hôm trước trên văn phòng, bọn nó cười bể bụng vì mình mắng ông Lam:
– ***! Sao m cứ để ống xuyên vách bê tông là sao?
Hình dung không?
Kếu cấu như là khung xương của cơ thể, ống thoát là hệ tiêu hoá;
*** m cứ để lòng non lòng già đi xuyên qua xương ống thế nhỉ???
Trong mấy thằng đệ, Lam là thằng giông giống mình nhất về chuyên môn. Bị cái, lẩn mẩn hơn, thường nghĩ ra những giải pháp (hoặc tối kiến). Có cái ok, có cái biến thứ đơn giản trở nên phức tạp :)))
Nhiều lúc phát bực!
Hi vọng từ ngữ nặng nề, kết hợp ví von hình ảnh sẽ khiến anh em hiểu sâu nhớ lâu! Chứ căng quá, ngôn ngữ nói không hiểu được nhau, đến độ phải dùng “body language” :)))
——————————————————
Mình không thích nghề giáo viên. Trước khi mình học ĐH, nhà mình chỉ có 2 nghề: tài chính & giáo dục.
. Bố và các chú học tài chính
. Mẹ và các cô làm giáo viên
Tự dưng sinh ra mình, không có tố chất tính toán đại số, không có sự kiên nhẫn bao dung của nhà giáo :)))
Thế mà khi đi làm, lại thành gia sư bất đắc dĩ cho đám thực tập sinh.
Hoá ra, ai cũng cần có kỹ năng đào tạo cả. Đi học lý thuyết ở trường, thực hành khi đi làm, tự đúc kết ra lý luận riêng của mình và đào tạo thế hệ kế cận.
——————————————————
Hai ba năm gần đây, thay vì gia sư 1:1 trên văn phòng, mình chia sẻ các nội dung liên quan tới thực hành kiến trúc trên các nền tảng mxh. Yeah! Cảm thấy đỡ nản hơn, cùng một công mà đâu đó giúp ích cho nhiều bạn trẻ đang cần.
Mình cố gắng kể mọi thứ đơn giản và trực quan nhất, dễ hiểu cho cả các bạn ngoài ngành hứng thú với kiến trúc.
Sáng cafe, tự dưng nghĩ đến chuyện học hình. Cách ví von vừa buồn vừa buồn cười của mình, có thể bị ảnh hưởng bởi cô Lệ, cô giáo môn Toán lớp mình năm lớp 6.
Kiểu: “Định lý con chó” :)))
——————————————————
– Nếu quăng khúc xương ra, chú chó sẽ chạy lao thẳng tới ngoạm, hay chạy ziczac?
Nên suy ra, tổng 2 cạnh của một tam giác, luôn lớn hơn cạnh còn lại, ok?
Dạo gần đây, “nùi tóc xù” trở thành nhận diện thương hiệu của mình :)))
Qua hẹn cafe với ku em họ, nó hỏi:
– A mới đi uốn tóc hả?
– Đâu có, xoăn tự nhiên đấy! Chắc tại a ít chải @@
Để ý, đợt nào lubu công việc, thì tóc xoăn hơn một ít. Thôi cũng được, coi như nhận diện cá nhân :)))
———————————————
Tâm sinh tướng
———————————————
. Hồi nhỏ tóc tôi kiểu rễ tre, sợi to và cứng (Ảnh trái)
. Không hiểu sao, càng lớn càng mềm và xoăn (Ảnh phải)
Liệu có phải do làm kiến trúc đau đầu xoăn cả tóc :)))
Giống như giáo sư tiến sĩ hói đầu vì đam mê khoa học?
Lục cái ảnh hồi 199x xem tóc như nào, mới thấy các cụ có câu:
“Tâm sinh tướng”
Quả không sai!
. Ảnh trái: trên mặt hiện lên chứ “bướng” :)))
Thời được bố mẹ o bế, học hành có tí thành tựu, tinh tướng, lừa thầy dối bạn, không coi ai ra gì.
. Ảnh phải: sau khi thả ra xã hội, bị đời tát cho mấy lần, “ngoan” hẳn :)))
Một câu nói rất hay của Coco Chanel, đại ý:
“Khuôn mặt tuổi 20 là do trời sinh, khuôn mặt tuổi 30 là do cuộc sống khắc ghi, nhưng khuôn mặt tuổi 40 là do chính bạn lựa chọn”
———————————————
“Manifest”
———————————————
Mình hoàn toàn không tín, nhưng lại tin vào nhân quả.
Vì mấy lần làm gì sai trái, bị quật ngay :))) Ngay ấy, chứ không cần đến kiếp sau!
Gần đây, mình đang sống trong “ước mơ” nhiều năm trước: được làm kiến trúc một cách tử tế, khách hàng hiểu giá trị của thiết kế, thân thiện và cảm thông.
Mình cho rằng, đó là kết quả của cả một hành trình dài, mình và các anh em ở văn phòng kiên trì đeo đuổi.
Tiếp tục “manifest” cho một hành trình mới tại SLA:
. Hoàn thiện năng lực đội ngũ
. Được thiết kế những công trình hay ho hơn, công trình công cộng
. Anh em thiết kế sống tốt được với nghề, tốt xong thì làm được gì đó giúp ích cho cộng đồng