Đây là Miha Nguyen – một NTK nội thất trẻ của S.LA
Ảnh trái: Cô ấy “Nghệ cả củ”
Ảnh phải: Cô ấy “Kệ cả ngủ”
– – – – – – – – – – – – – – – –
Tôi thường xưng “anh”, gọi tụi này là “mày”, “nó”.
Tôi không hiểu tại sao khứa này lại xuất hiện ở văn phòng của tôi, không có một ký ức nào về việc tôi đã phỏng vấn và tuyển dụng nó. Chỉ biết giờ, nó đã thâm nhập, ăn sâu bén rễ ở đây.
Tôi định bao giờ nó đi tàu học thạc, nghỉ việc, tôi sẽ viết vài dòng tri ân;
mà đợt rồi công tác đào tạo ở văn phòng khiến tôi tụt mood thê thảm, tôi cần bình tâm lại, nhìn vào những khía cạnh tốt đẹp của mấy khứa này, để có động lực mà tiếp tục :)))
– – – – – – – – – – – – – – – –
Nọ tôi lướt đâu đó, có một câu triết lý dư này:
“Một người trưởng thành khi, chấp nhận được sự tầm thường của cha mẹ, chấp nhận được sự tầm thường của bản thân, chấp nhận được sự tầm thường của con cái.”
Tôi nghĩ nó đúng, trong gia đình, còn ngoài xã hội, tôi thử phiên ra như này:
“Một người trưởng thành khi, chấp nhận được sự tầm thường của thầy cô, chấp nhận được sự tầm thường của bản thân, chấp nhận được sự tầm thường của bạn bè, đồng nghiệp.”
– – – – – – – – – – – – – – – –
Một người bạn phổ thông của tôi, chuyên Anh, tốt nghiệp FTU, đợt rồi chuyển sang làm cho startup trong nước, trước đó toàn làm cho mấy cty nước ngoài. Bạn bị sho ck, ca thán khá nhiều về việc cty mới thiếu chuyên nghiệp, đồng nghiệp năng lực kém, kế toán không biết tiếng Anh… Bữa cafe, tôi đã rất vui và tự hào chia sẻ với bạn rằng: “Công ty tôi cũng thế, vô cùng thiếu chuyên nghiệp!” :)))
Để tôi bôi bác nhân sự cty tôi, điển hình là NTK Miha Nguyen, cho bạn mở rộng tầm mắt :)))
– – – – – – – – – – – – – – – –
Thị có tới 14.000.605 (Mười bốn triệu sáu trăm lẻ năm) lý do để xin nghỉ phép, đủ để xin nghỉ từa lưa mà không lần nào giống lần nào.
Thị thường xuyên đi làm muộn, từ điển của thị bị nhà xuất bản in thiếu từ “chuyên nghiệp”.
Thị có năng lực co giãn thời gian; khi có tôi ngồi kèm, thị hoàn thành deadline, khi tôi không có mặt, thị sẽ dành hàng giờ để ngắm, vài chục tab Pinterest chứ nhất quyết không đặt nét vẽ đầu tiên.
Theo mọi người, tôi có nên trừ lương thị, để thị làm ăn tốt hơn?
Xin thưa, không có tác dụng ở công ty tôi, nơi vận hành bởi đam mê; nơi mà sếp dùng Iphone X còn thực tập sinh dùng Iphone 3 mắt, giám đốc thì đi xe cỏ còn trợ lý thì nhảy tốp tốp trong Maybach…
– – – – – – – – – – – – – – – –
Tôi bị xì trét nặng bởi là người đứng giữa “đam mê” và “kinh tế”.
Làm như nào để làm theo đam mê mà vẫn có thu nhập tốt?
Làm như nào để các thiết kế của bên tôi sáng tạo mà vẫn đồng đều?
Làm như nào để mắng mỏ suốt ngày mà tôi không làm các ẻm bị mất tự tin vào bản thân?
Làm như nào để lũ “lục lâm thảo khấu” ở cty tôi không bị khách hàng bóc phốt vì “thiếu chuyên nghiệp”?
– – – – – – – – – – – – – – – –
Nếu ví các doanh nghiệp nước ngoài như một đội quân chính quy, tinh nhuệ, tôi thường bảo, anh em tôi là một đám “lục lâm thảo khấu” :)))
Nhưng “lục lâm thảo khấu” cũng có “ngọn cờ” của “lục lâm thảo khấu”, để thu hút được những anh em chung chí chung hướng :)))
Tôi nhìn lại hành trình của Miha Nguyen, khi bắt đầu là một thực tập sinh, cho tới khi là một nhân sự thiết kế trẻ, và nhớ ra, chính mình đã tuyển dụng thị, không ai khác, vì:
– Thị yêu cái đẹp. Thị không chấp nhận vẽ mấy cái hàng chợ.
– Thị có đam mê. Tôi chắc vậy, vì nhiều lần dụ dỗ thị sang làm marketing part time cho nhàn, nhưng thị vẫn cứ muốn đeo đuổi việc thiết kế.
– Thị thích thử thách. Nếu không “dám”, thì cái mặt của thị sẽ không xuất hiện trên Archdaily.
và, Tên của thị, cũng sẽ được xướng lên, sớm thôi!

