Bài toán “con gà – quả trứng” với một văn phòng kiến trúc

Bài toán CON GÀ – QUẢ TRỨNG với một văn phòng kiến trúc.

Rất nhiều bạn kts trẻ, mới mở, hoặc sẽ mở một văn phòng kiến trúc, lăn tăn về bài toán “con gà”, “quả trứng”.

– Văn phòng mới, chưa có portfolio, dày dặn kinh nghiệm, liệu khách hàng có dám trao ngôi nhà của họ cho bạn thử?

– Nhưng, không có khách hàng trao cơ hội, bạn chẳng có công trình nào để tích luỹ kinh nghiệm và thương hiệu cả?

Ở bài viết này, mình sẽ kể cho các bạn về “quả trứng” của mình, mình đã bắt đầu thực hành kiến trúc mảng nhà ở như thế nào.

– – – – – – – – – – – – – – – –

Mình đã không bắt đầu ở vị trí triển khai, mà làm “chủ trì thiết kế”, ngay công trình đầu tiên :)))

Minh hoạ cho bài viết, ảnh dưới, thông tầng một ngôi nhà phố, mình thiết kế từ 2015, mới được cải tạo lại đôi chút. Đây gần như là công trình nhà ở đầu tay của mình, và người trao cơ hội cho mình, không ai khác, là cô ruột mình. Với cô, một nước cờ mạo hiểm, vì trước đó, mình không làm thiết kế mảng nhà ở, portfolio hoàn toàn trắng trơn. Với mình, không tự tin, ban đầu, mình giới thiệu cho bạn mình; không hiểu sao, cô mình vẫn muốn mình trực tiếp vẽ, ok, làm!

– – – – – – – – – – – – – – – –

Thật dễ dàng để có công trình đầu tay?

Không các bạn ạ! Mình đã mâu thuẫn với gia chủ và hội đồng thẩm định của gia chủ, và bỏ rơi công trình đầu tiên của mình :)))

10 năm trước, ở tỉnh lẻ, thông tầng là cái gì đó thật lãng phí; phòng master cũng không cần khu thay đồ; tại sao sen tắm lại không để ở giữa? phòng khách – bếp sao lại liên thông? Sao phòng khách không ở phía trước?

Mình đã thuyết phục được cô mình, nhưng không đủ uy tín và kiên nhẫn để thuyết phục hội đồng thẩm định đại gia đình nhà mình, nên:

Xây móng xong rồi, chú út mình bảo:

– Chị đừng làm theo thằng Khương vẽ, phá cái móng đi, em bù tiền làm lại!

Chú hai mình bảo:

– Mày có giỏi, đi thiết kế cho người ngoài, kiếm tiền.

Hôm về nhà, đang và bát cơm, mình không nuốt nổi, đặt đũa rồi đi Hà Nội, tủi thân. Bố mình bảo:

– Mày vẽ cho cô Hảo cái nhà gì, nhà không giống cái nhà, nhà không ở nổi; cho mày ăn học phí cơm phí gạo!

Mình tủi thân, và giận, vì chuyên môn và tâm thuyết bị phủ nhận. Mình đã không về công trình từ phần thô, mặc cho thiết kế bị chỉnh sửa chỗ nọ chỗ kia, buông!

3 tháng sau, bố mình gọi:

– Hôm nào về qua nhà cô Hảo, sơn sắp xong rồi, mọi ng cũng khen, nhà sáng sủa!

Thật may, khối nhà không bị thay đổi nhiều. Cô mình dạy học, mình đã chia ngôi nhà thành 2 khối, khối để xe và phòng học ở phía trước, khối nhà ở 3 tầng ở phía sau.

Về cơ bản là ổn, nhưng không đủ, để mình có một công trình viral!

– – – – – – – – – – – – – – – –

Chẳng có “quả trứng” nào nở ra cả “đàn gà”

Kể cả sau này, khi có đôi ba công trình “viral”, mình cũng không có nhiều khách hàng tìm đến như kỳ vọng. Mình nhận ra, chẳng có “quả trứng” nào nở ra cả “đàn gà” cả.

Vậy nên, mình luôn muốn làm một “quả trứng” tốt nhất, đẹp nhất! Rồi nó có bị méo đi một chút, bởi những lý do mình không làm chủ được, thì mình vẫn có một chút tích luỹ ở đó: Kinh nghiệm, trải nghiệm, động lực, sự tự tin… Cũng giống như một cầu thủ ở đội trẻ, đá tốt, được đôn lại đội một; có cơ hội vào thay người, đá tốt, được vị trí đá chính…

Quay lại “Nhà cô Hảo”, mình không có công trình chất lượng cao, được lên báo, nhưng được gia đình công nhận hơn. Sau này, công trình nào cũng vậy à, cũng phải đấu tranh, quyết liệt; mình học được cách không dỗi, khi người khác không cùng quan điểm với mình.

Mình không rõ, ở ngành nghề nào đó, có thể thành công đột biến; với nghề kiến, mình tin rằng:

Chẳng có “quả trứng” nào nở ra cả “đàn gà”!

– – – – – – – – – – – – – – – –

Nhà cô Hảo

Bắc Giang

2015

Ảnh: Huy Vũ

https://www.facebook.com/nxkhuong.kientrucxanh/posts/pfbid02EULe3Z7iR2gf96jh1BrjftD3yWX454aaTzHCnvL8K6YuzcjRVxWXjewNZpkJDjbvl

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *