Câu hỏi luôn có của mình trong các buổi phỏng vấn nhân sự cho team thiết kế:
Lý do bạn chọn ngành học kiến trúc, nội thất?
– Truyền thống gia đình
– Mê vẽ
– Thấy nó nghệ nghệ
– Học dốt hoá :)))
…
– Kts là một nghề thú vị?
Cái mơ mộng về một công việc bay bổng, tự do, nghệ nghệ.. cũng rớt dần theo số năm kinh nghiệm. Để kể về tâm tư của ae thiết kế, chắc phải lập một ”thớt” vài trăm trang. Rảnh rảnh mình sẽ lại, nói xấu mình, kể xấu đồng nghiệp, bôi bác khách hàng :)))
Nhưng ”kts vẫn là một nghề thú vị”!
Một trong những điều mình cảm thấy thú vị nhất, là việc được gặp rất nhiều người, nhiều kiểu người. Mỗi một Dự án sẽ mang đến một khách hàng khác, một câu chuyện khác. Việc tiếp cận khách hàng ở một mức độ sâu hơn để hiểu về bài toán kinh doanh, hoặc thói quen, lối sống khiến bản thân mình học hỏi được nhiều điều. Hoặc cũng có ít những khách hàng dạy cho mình bài học đắt giá theo nghĩa đen, mình phải trả bằng tiền mặt :)))
Thay vì một công việc bàn giấy fulltime, mình thích thú việc trải nghiệm nhiều hơn, rủi ro nhiều hơn. Thế nên mình bắt đầu với nghề này vì nó thú vị, và tiếp tục với nghề chắc vì nó vẫn thú vị :)))
Kể một câu chuyện vui hôm ae đi chụp ảnh công trình:
Mấy ae đang dọn dẹp ngoài cổng, giật nẩy mình vì bác trai u70 bên hàng xóm quát ầm ầm. Mình nhớ rất rõ 3 luận điểm bác đưa ra để mắng, vì nó thiếu logic đến mức phì cười:
1. Cái con chủ nhà này láo, chưa chồng con mà đã láo!
2. Nhà đã không có móng rồi lại còn làm đẹp!
3. Đất đã méo rồi lại còn chụp ảnh!
– Ủa bác?
