Đào tạo thế hệ kế cận cho văn phòng kiến trúc

Đào tạo THẾ HỆ KẾ CẬN cho VĂN PHÒNG KIẾN TRÚC

________________________________________________

Mình gọi vui tổ đội thiết kế ở văn phòng mình, là tổ đội,

“Lục lâm thảo khấu”,

vì ae, làm vì yêu thôi, bản năng, chứ chẳng có bài bản chuyên nghiệp gì sất.

Vậy nên, kết quả của văn phòng mình đi làm mấy năm, tích luỹ được một số công trình hay ho, được mọi người yêu quý, chứ lượng lương thảo trong kho, bữa đói bữa no :)))

Mình có một anh bạn làm xưởng nội thất, quản lý công việc tinh gọn và hiệu quả.

Hồi 2018, tính mở văn phòng kiến trúc riêng, mình có tham khảo ý kiến của ổng, ổng bảo:

– Chú đang quản lý công ty thiết kế chuỗi, có ngưởi lo đầu vào công việc cho, vẫn tự chủ; Đừng mở công ty riêng làm gì! Nhọc lắm!

Mình không nghe, tính mình ương ương, ai khuyên gì thường làm ngược lại. Mình nghĩ, sao người khác làm được, mình không làm được?

Mấy năm đầu tự làm, hai anh em vẫn hỗ trợ nhau, mình thiết kế, ổng thi công nội thất. Mỗi lần lên văn phòng mình, ngồi riêng với nhau, ổng đều gàn:

– Chú nuôi lắm thiết kế thế, nhìn mà khiếp. Toàn đứa chưa có kinh nghiệm, chú vất vả quản lý chất lượng, mà không còn hiệu quả về kinh tế!

Bỏ bớt đi, chỉ cần anh với chú, song kiếm hợp bích, chú thiết kế giỏi, anh quản lý thi công tốt, kiếm job nào lời job đấy!

Mình vẫn không nghe. Lần này thì không phải mình ương, mà mình biết mình muốn gì và cần làm gì…

Các công ty kiến trúc ở VN, đa phần không phải là một business thực thụ, cũng giống như cty mình lúc mới bắt đầu, đi lên từ nghề, phần lớn nhân sự chỉ là KTS. Nhiều cty, sẽ tự gọi bản thân là Studio, quy mô sau 5-7 năm phát triển vẫn dừng ở mức 5-10 nhân sự.

Ngay từ ban đầu, mình không lựa chọn xây dựng một văn phòng kiến trúc như thế. Nếu đi một mình, chắc chắn mình sẽ đi nhanh hơn; Nhưng để cho bản thân một cơ hội “về hưu”, đưa mấy thằng em tâm huyết theo mình lên “bệ phóng”, thôi thì đi chậm một chút, chia nhau nửa cái bánh bao :)))

________________________________________________

Mình ĐƯỢC gì, mà MẤT gì, từ triết lý, đào tạo THẾ HỆ KẾ CẬN ngay từ đầu:

MẤT trước:

– Mất công, mất sức, mất thời gian, mất tiền bạc để: đào tạo, đào tạo và tiếp tục đào tạo.

Có khi đào tạo được một thời gian, các bạn bay mất, trước khi kịp trả lại cty thành quả.

Có khi đào tạo hoài, phát hiện ra nhân sự này phù hợp ở một vị trí khác.

Có khi đào tạo phải nhưng bạn không chịu bị đào tạo,

“ơ ông Khương, ông nói hơi nhiều rồi đấy” :)))

– Mất cơ hội có được new talents

Hầu như nhân sự thiết kế ở văn phòng mình, đều đi làm cùng mình, được mình đào tạo, từ thời sinh viên. Ban đầu, một phần do việc tuyển dụng nhân sự khá khó khăn, mình chấp nhận tuyển dụng các bạn chưa có kinh nghiệm, rồi cầm tay chỉ việc.

Hiện tại, văn phòng mình có chút danh tiếng, CV xịn chủ động apply nhiều, nhưng cũng khá khó khăn cho mình, nếu để nhận một tài năng đã nhiều kinh nghiệm vào văn phòng. Mình không biết, liệu các bạn đi cùng mình 5-6 năm, đã sẵn sàng lùi bước để nhường chỗ cho nhân sự quản lý cấp trung mới vào?

ĐƯỢC sau:

– “Muốn đi nhanh, đi một mình. Muốn đi xa,đi cùng nhau”.

Anh em mình đi cùng nhau, ai yếu thì người khác đỡ, ai chùn chân thì mọi người động viên. Chậm một chút nhưng chắc, có anh có em :)))

– Bắt đầu S . LA architecture vào cuối 2018, có mình, 2 ku em thực tập sinh mình đào tạo, vừa tốt nghiệp. 2019 mình có thêm Trang kế toán, a Đạo và Dũng, bên Gagoda nhưng cũng giúp rất nhiều cho S . LA. Đến giờ, văn phòng mình vẫn chưa phải là một business thực thụ; nhưng năng lực của công ty đã đa dạng hơn: có nhân sự quản lý, nhân sự marketing…

Nếu đặt hiệu quả kinh tế để ưu tiên, chắc chắn, mình chẳng thể xây dựng được S . LA như hiện tại.

Có anh em sẻ chia gánh nặng, mình có thời gian thi triển những thế mạnh của bản thân. Ví dụ như, skill kể chuyện cười, lâu không dùng, tý quên :)))

________________________________________________

“Đào tạo” hay “phải đào tạo”?

Đôi lúc, dù đã chấp nhận đào tạo là mất hiệu quả kinh tế trước mắt rồi, nhưng mình vẫn rơi vào trạng thái “phải đào tạo”, vì không chấp nhận nổi:

– Các “báo thủ” ở công ty mình, báo lớn báo nhỏ, báo suốt ngày. Đôi năm trước, lượng công trình chạy song song chưa nhiều, mình vừa đạo tạo, vừa tham gia, vừa quản lý mọi khâu. Đôi năm nay, lượng việc nhiều hơn, mấy ae “tướng trẻ” gặp nhiều khó khăn, vì chưa nắm được hết kỹ năng quản lý công việc, quản trị nhân sự.

Sáng ngủ dậy, check công việc, không thấy tin “báo” về, là một ngày hạnh phúc :)))

Thật may, các khách hàng của mình, đa phần thông cảm, vì biết anh em mình đã làm hết sức, bằng cả cái tâm. Và nếu có sai sót, anh em mình lại ăn dè đi một xíu, chứ không để khách hàng chịu thiệt.

Chấp nhận rủi ro khi trao quyền cho nhân sự trẻ, là bài học mà mình đã trải qua.

– Chấp nhận đi chậm hơn, vì vừa đi, vừa phải ngó cho anh em phía sau mình, có chú nào bị thương, tập tễnh không :))) Lắm lúc cáu, cũng muốn lên ngựa, quất roi phi cho nhanh, bỏ chúng nó lại. Nhưng nghĩ đến anh em từng chia đôi cái bánh, rải bản vẽ để ngủ, lại không đành lòng.

Chấp nhận đi chậm hơn, để đi xa hơn!

– Cho đi mà chẳng mong báo đáp :)))

Mình kêu Trang, kế toán, đi học lớp kế toán trưởng chưa, công ty trả tiền. Trang bảo, anh chi tiền đào tạo nhiều, rồi em bay mất thì sao?

Thì chịu chứ sao :))) Chẳng lẽ xích chân xích tay buộc vào công ty.

Mấy ku em thiết kế đã bay, mình chẳng mong sau này chúng nó báo đáp mình. Chỉ mong, chúng nó thành công, làm kiến trúc một cách chính trực, như mình vẫn làm; Làm ăn bát nháo, giang hồ biết, đệ ông Khương, xấu hổ xiết bao!

________________________________________________

“Được đào tạo” hay “Bị đào tạo”?

Với mấy em kts trẻ bên mình, non, xanh và nhiều nhựa, mình mong chúng nó muốn “được đào tạo”, chứ không phải do mình ép, “bị đào tạo”.

Để làm tướng, cũng có cái giá của làm tướng:

– Chấp nhận học. Nhiều bạn đã lỏm được vài miếng ở đâu đó, mình gọi là “tà môn ngoại đạo”, khi bái sư, mình trêu, cần “phế võ công” cũ đi, để học lại. Nhiều em thích dùng tiểu xảo, hoặc tiếc rẻ chút công phu đã học, vừa thề thốt bái sư xong, vài hôm đã bỏ cuộc.

– Chấp nhận sai và bị ch.ửi. Ai chứ ông Khương lúc cáu là cũng xả như Ráp pơ! Nhưng muốn làm tướng cơ mà, bản lĩnh lên nào. Ký cam kết, dẫn quân tiên phong thất bại, dâng đầu chịu chém :))))

– Đôi khi lấy tinh thần xung phong, không ku nào giơ tay, học nghệ chưa tinh, đã bị đẩy xuống núi, gặp ngay cao thủ :))) Lúc này, ta cần độ trì nhất định, bản lĩnh của một vua lỳ đòn :))))

– Hiếu thắng. Mấy thằng em mình, hiền quá. Mình chỉ mong có thằng nào, nói ra cũng được, hoặc nghĩ trong đầu cũng được “Ông Khương, ông đợi đấy, 3 năm tới tôi vượt mặt ông!”

Rồi ra đi tự lập nghiệp cũng được, hoặc ở lại cũng được, nếu có ra đi, ngẩng cao đầu!

___________ ____________________________________

Minh hoạ: Hai đệ của tôi, tuổi còn trẻ, đã bị đẩy xuống núi, gặp toàn cao thủ 30-40 năm công lực!

Không phải vì tôi không lo cho các em, mà hôm đó, tôi đang đi trị thương, vai gáy :)))

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *